_Ma-ri-a Ngọc Hân_
Cảm nhận sau chuyến tĩnh huấn

12342647_1012869195402206_7268921875079688315_n

Tôi – một sinh viên năm nhất đại học Kinh Tế đang sống giữa thành phố Sài Gòn tấp nập, vồn vã. Như bao người trẻ khác, tôi cũng có những hoài bão, ước mơ và dự định đang ấp ủ. Mỗi ngày tôi cố gắng để không lãng phí thời gian của mình dù chỉ một giây phút nào: dành thời gian cho việc học, xây dựng các mối quan hệ, trau dồi kĩ năng cho bản thân, vui chơi cùng bạn bè… Cứ như thế, từng ngày trôi qua, tôi nhận ra mình dành quá nhiều thời gian cho bản thân và những mối quan hệ xã hội mà quên mất rằng chính Chúa mới là người đã cho tôi thời gian ấy, vậy mà tôi còn chẳng dành thời gian cho Ngài, có chăng cũng chỉ là một buổi lễ chiều Chúa Nhật, hay trước những lúc sắp làm điều gì quan trọng: một kì thi, một bài thuyết trình… Những lúc ấy mới chợt nhớ tới Chúa. Phải chăng tôi đã quá ích kỉ và tham lam? Thế nhưng tình yêu và lòng khoan dung của Chúa thật to lớn biết nhường nào, nhờ ơn Ngài, tôi may mắn được tham dự một khóa tĩnh huấn về Phút hồi tâm. Chính khóa học này đã làm cho tôi biết mình còn quá nhiều lỗ hổng trong tâm hồn và cách để tôi lấp đầy những lỗ trống ấy bởi Phút hồi tâm, đưa tâm hồn lên gần với Chúa.

Xã hội ngày một phát triển, những mối lo toan về vật chất và nhịp sống vồn vã kéo những người Kitô hữu ngày một xa Chúa hơn. Mối liên kết thân tình với Chúa đang dần bị những thứ tầm thường trong cuộc sống vùi lấp. Cũng có nhiều người quá quan tâm, chu toàn đời sống đạo, mà quên mất sự cần thiết phải bồi dưỡng đời sống tâm linh. Những điều đó làm cho tâm hồn ta trở nên khô cằn, thiếu sức sống, đến một lúc nào đó, mỗi người sẽ chỉ còn lại lớp vỏ bọc bên ngoài mà thôi. Vì vậy những giây phút thinh lặng để nhìn nhận bản thân, hướng lòng lên với Chúa sẽ là nguồn mạch tươi sáng, tắm mát cho tâm hồn.

Có thể dễ dàng nhận thấy nhiều người đặc biệt là các bạn trẻ, sinh viên thường giết thời gian ở các quán café, trà sữa, hay những quán nhậu ven đường… Họ than thở với nhau đủ điều trong cuộc sống: chương trình học, sách vở, thầy cô, áp lực thi cử, những mối quan hệ và muôn vàn những chuyện khác nữa. Thiết nghĩ, nếu như ta thay đổi cách nhìn nhận, thì mọi việc có lẽ đã trở nên khác đi và biết đâu ta sẽ tìm được cơ hội, niềm vui trong những khoảnh khắc tưởng chừng như buồn chán nhất.

Muốn biết mình có đang lạc lối trong cách nhìn nhận cuộc sống hay không, thì trước hết mỗi người cần nhìn nhận lại chính bản thân mình. Thinh lặng, hồi tưởng những việc đã làm, những chặng đường đã qua và trải lòng, tâm sự cùng Chúa để Ngài giúp ta lựa chọn con đường, thái độ đúng đắn cho cuộc sống. Đó cũng là lúc ta nhận ra ơn Chúa trong chính những biến cố của cuộc đời.

Tôi vẫn luôn cảm ơn Chúa vì những ơn lành Ngài ban, vẫn xin lỗi Ngài vì tội lỗi đã phạm qua những lần giải tội. Thế nhưng không nhớ được ơn làm sao cảm tạ, không biết được lỗi làm sao ăn năn. Phút hồi tâm giống như những thước phim quay chậm về những khoảnh khắc trong cuộc sống. Trong những giây phút tĩnh lặng đó có Chúa bên tôi. Ngài lắng nghe tôi chia sẻ những niềm vui, và cả những nỗi muộn phiền thầm kín. Còn gì hạnh phúc hơn việc được Chúa vỗ về an ủi, được thủ thỉ, tâm sự cùng Ngài. Và chính sự lắng nghe chia sẻ làm cho ta thêm phần hiệp thông với Chúa, tạo sự liên kết mật thiết với Ngài. Từ đó đời sống tâm linh của mỗi người được triển nở, đơm hoa.

Không những tạo được mối liên kết bền vững với Chúa. Phút hồi tâm còn giúp tôi hoàn thiện bản thân bằng việc tự đánh giá mình, lập ra những mục tiêu cụ thể, phù hợp với bản thân… Sự thinh lặng kì diệu ấy giúp tôi tìm lại chính mình, đào sâu những khả năng tiềm ẩn mà trước đây tôi không nhận ra, để từ đó củng cố, hoàn thiện chúng. 

Phút hồi tâm giúp ta sống ý nghĩa hơn, không còn phải hối tiếc vì đã lãng phí một khoảng thời gian của cuộc đời cho những điều vô ích. Vì đơn giản, ta đã kịp nhận ra trước khi quá muộn màng.

Qua hai buổi tĩnh huấn, tôi đã rút ra được nhiều bài học sâu sắc cho bản thân nhờ sự dẫn dắt, hướng dẫn của cha linh hướng, những chia sẻ chân tình từ các anh em học viên. Có lẽ trước đây tôi còn quá ích kỉ, chưa thật sự quan tâm đến người khác và đôi khi còn hờ hững trước lời mời gọi của Chúa Giê-su. Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô đã viết trong thư mời Hồi tâm xét Mình cuối ngày: “ Chúa không bao giờ thấy mệt khi tha thứ cho chúng ta, chỉ có chúng ta thấy mệt khi đi tìm lòng thương xót của Ngài”. Tôi sẽ cố gắng giữ cho cánh cửa tâm hồn luôn rộng mở, để Chúa đến ngự trị. Tôi sẽ tìm kiếm Chúa trong bằng sự dẫn dắt của trái tim, và khoảng lặng trong tâm hồn sẽ là đôi cánh nâng tôi lên, chạm vào Ngài.”
Share →

11 Responses to Phút hồi tâm – đôi cánh nâng đỡ tâm hồn

  1. Xuan Vu says:

    Thanks !The good idea

  2. “ Chúa không bao giờ thấy mệt khi tha thứ cho chúng ta, chỉ có chúng ta thấy mệt khi đi tìm lòng thương xót của Ngài”. Thực sự tôi không thấy mệt khi đi tìm sự tha thứ của Thiên Chúa nhưng mệt mỏi vì ánh mắt thái độ của người thay mặt Chúa giải tội cho tôi.

  3. Mai Nguyen says:

    Chúng ta có những dây phúc hồi tâm thì rất tuyệt vời , chính những dây phúc ấy mình sẻ nhìn rõ bản thân mình yêu đuối cần đến Chúa vô cùng ,

  4. Thanh Nguyen says:

    HỒI TÂM GIÂY PHÚT VAN NÀI

    Hôm nay khoảng trống hồn mơ,
    Niềm tin Thập Tự giang tơ đợi chờ.
    Trần gian hạnh phúc lu mờ,
    Đăm chiêu giông bão con thơ thì thầm.

    Tìm giờ thinh lặng trầm ngâm,
    Mới mong nhận rõ nội tâm hồn mình.
    Điều lành, điều dữ phân minh,
    Tẩy cho sạch hết mới trinh lòng thành.

    Lời Chúa quyết sống quyết hành,
    Nên người con thảo, nghĩa tình với Cha.
    Con là con của Cha mà,
    Thực thi Thiên ý mới là hiền nhân.

    Tình yêu cứu vãn hư không,
    Chỉ duy có Chúa, ta mau quay về.
    Đi hoang lâu lắm não nề.
    Tình đời đâu đẹp vỗ về sớm hôm.

    Vây tròn tim Chúa gai chông,
    Yêu đàng tội lỗi vót chông đâm Thầy.
    Thế mà tình Chúa mê say,
    Tình yêu ngậm đắng nuốt cay không hờn.

    Hận mình bỏ Chúa âm thầm,
    Tâm tôi nỗi nhớ Thánh ân tình Ngài.
    Hồi tâm giây phút canh dài,
    Con xin cất tiếng van nài Cha thương.

    Nam Giao

  5. Thanh Nguyen says:

    Xin cho tâm tịnh lòng ngay, tìm giờ cho Chúa dâng lời tạ ơn, không còn để Chúa ngoài hiên, đêm về thinh lặng, lắng lòng hồi tâm, đời con yếu đuối nhiều khê, xin ơn tha thứ quyết tâm xin chừa.

    Chúa chỉ nói trong thinh lặng và lắng nghe, chứ trong tiếng ồn ào làm sao nghe được để cảm nghiệm, yêu mến đáp đền tình Chúa thương ban.

    Lạy Chúa, chúng con sống giữa trần gian với bao trở ngại trên đường chúng con đi, bao nhiêu giông tố bảo bùng. Tiếng la của quỷ âm vang bên mình, làm sao con sống chung tình để tình yêu Chúa theo con tháng ngày.

    Lạy Chúa, xin hãy nhìn đến chúng con, cho chúng con cảm nghiệm ánh mắt êm ái Chúa nhìn chúng con lúc cô đơn. Nếu Chúa thấy chúng con chưa đáng yêu, xin hãy làm cho chúng con nên đáng yêu.
    Viết đến đây, tôi thấy lòng mình ấm lại, tin chắc Chúa sẽ vui mừng khi nhìn thấy người Kitô hữu sống trong niềm thương nỗi nhớ của người con ngoan Chúa Trời.

  6. Thanh Nguyen says:

    VƯƠN LÊN NẮM LẤY TAY THẦY

    Đêm thanh yên lặng đầy sao,
    Hồn tôi giá lạnh dâng cao lời cầu.
    Cuộc đời lắm nỗi lo âu,
    Hững hờ tình Chúa ly sầu xót xa.

    Đời ta có lắm phong ba,
    Chạy theo cuộc sống bôn ba dại khờ.
    Thời giờ thấm thoát không chờ,
    Nhưng mà tình Chúa vẫn chờ đợi ta.

    Đời ta không thể trầm kha,
    Làm con Thiên Chúa phải ra hình hài.
    Vươn lên nắm lấy tay Thầy,
    Ôi! dòng máu thánh ứ đầy tình thương.

    Đời ta phải biết vấn vương,
    Ngã vào lòng Chúa, can trường sống ngoan.
    Từ nay chí quyết hồi loan,
    Tìm giờ viếng Chúa lo toan thì thầm.

    Đời ta có Chúa đồng hành,
    Thánh Thần hoạt động, tâm lành sáng trong.
    Bầu trời trăng sáng mênh mông,
    Lặng im, im lặng, sóng lòng ngân vang.

    Đời ta đừng sống khô khan,
    Lắng nghe tiếng Chúa thì thầm trong tim.
    Thương con, Cha đã hy sinh,
    Ngôi Lời xuống thế đi tìm niềm tin.
    Nam Giao

  7. Thanh Nguyen says:

    PHÚT GIÂY THINH LẶNG

    Nhìn lên ngắm ánh trăng mờ,
    Tôi thương tôi tiếc tuổi thơ dại khờ.
    Tình tôi dâng Chúa hững hờ,
    Thế mà Chúa vẫn đợi chờ nhìn theo.

    Bầu trời lờ lững trăng treo,
    Quạnh hiu giây phút cheo neo một mình.
    Chỉ duy có Chúa thương tình,
    Lặng im, im lặng trong mình reo vui.

    Có làn gió nhẹ vi vu,
    Đưa hồn về mộng Giê-su Thập hình
    Lắng nghe tiếng nói tâm linh,
    Hồng ân cứu độ ân tình cho con.

    Đừng buồn, đừng khổ héo hon,
    Trở về cho sớm, mộng còn đẹp xinh.
    Phút giây thinh lặng thấm tình,
    Quyết tâm đứng dậy tâm tình thực thi.

    Vào tòa Hoà Giải chi li,
    Cúi đầu lãnh nhận tình si mến Ngài.
    Sống trong tình mến hòa hài,
    Thực hành cuộc sống bên Ngài yêu thương.

    Tâm con cảm nhận tình thương,
    Xin Thầy chỉ dạy con đường tình yêu.
    Cho con biết được mọi điều,
    Sống vui lòng Chúa tình yêu nhiệm mầu.

    Nam Giao

  8. Thanh Nguyen says:

    LẠY MẸ MẾN YÊU

    Đời con trôi nổi dại khờ,
    Đam mê cuộc sống mộng mơ trần đời,
    Tưởng rằng sống mãi lâu dài,
    Đêm dài cô quạnh mới hoài nhớ thương.

    Bao nhiêu cám dỗ trên đường,
    Con thơ qụy ngã miên trường xót xa.
    Yêu tiền không chỗ nào chê,
    Quỷ ma giăng lối đèn pha lắm màu…

    Tâm con dấu ấn tình sâu,
    Ân tình Rửa Tội lo âu ngày đời.
    Hồng ân thánh Chúa gọi mời,
    Ban cho người Mẹ cất lời ủi an.

    Lắng nghe tiếng Mẹ bảo ban,
    Con ơi, mắt Mẹ luôn nhìn đến con.
    Đưa tay Mẹ nắm van lơn,
    Mẹ là mạch chuyển thông ơn Cha hiền.

    Vui buồn tâm sự Mẹ hiền,
    Gian nan khốn khó Mẹ bồng con qua.
    Đời con có Mẹ thi ca,
    Ân tình sâu đậm vào ra nguyện cầu.

    Đời con sẽ hết lo âu,
    Năng thăm viếng Chúa Giê-su nhà chầu.
    Đời con sẽ hết sầu đau,
    Qua đời tạm gởi thiên đàng chờ mong.

    Nam Giao

  9. Thanh Nguyen says:

    HỒN TÔI THA THIẾT DÂNG LỜI

    Tâm người có Chúa Ki-tô,
    Ôm đầy quà tặng điểm tô cho đời.
    Trao ban sứ điệp Nước trời,
    Quả tim tình mến, vui cười hoan ca.

    Sương khuya gió lạnh trăng mờ,
    Một mình cô quạnh con thơ rã rời…
    Hồn tôi tha thiết dâng lời,
    Hứng dòng lệ thắm gọi mời ăn năn.

    Nụ cười tâm sáng bình an,
    Giê-su chờ đợi ân ban an bình,
    Đến nơi Nhà Tạm thưa trình,
    Tắm nguồn suối thánh nên hình con Cha.

    Chợt hồn bỗng có cơn mưa,
    Mặt mờ sóng lệ thân thưa Cha hiền.
    Về trong tim nhỏ theo liền,
    Cha thương con lắm triền miên mong chờ.

    Nghìn bia tượng đá phai mờ,
    Tình yêu Thiên Chúa, nên thơ miên trường.
    Từ đây quyết sống can trường,
    Ấp yêu tình Chúa, tơ vương tình người.

    Dọn lòng đón Chúa Ngôi Lời.
    Tâm hồn trong trắng dâng lời tạ ơn.
    Dâng lên đôi cánh hoa hồng,
    Trào dâng sức sống đời con nhiệm mầu.

    Nam Giao

  10. Thanh Nguyen says:

    CANH THÂU TRĂNG KHUYẾT VAN NÀI

    Hồn tôi buốt giá bơ vơ,
    Nhìn lên ảnh Chúa, con mơ tình Ngài.
    Canh thâu trăng khuyết van nài,
    Bầu trời đỉnh nhớ lạc loài hồn thơ.

    Tình Cha biển rộng không bờ,
    Cho con can đảm mong chờ tình yêu.
    Cậy, Tin, Mến Chúa Giê-su,
    Tránh xa tội lỗi mờ lu tình Ngài.

    Hồn tôi lên tiếng thở dài,
    Đêm trường thầm lặng chờ ai lúc này.
    Nỗi buồn hoang lạnh đong đầy,
    Ăn năn hối hận xin Thầy dủ thương

    Xin cho con biết vấn vương,
    Nhìn lên mắt Chúa tơ vương mối tình.
    Vầng trăng lơ lửng hữu tình,
    Gẫm suy tình Chúa thương mình quá thôi.

    Đời con xin quyết sửa sai,
    Nôn nao thăm viếng, láng lai tình nồng.
    Ánh mắt của Chúa ân cần,
    Tha cho tất cả lỗi lầm vong ân.

    Đêm về ngắm ánh trăng thanh,
    Dịu huyền phơi phới bình an tâm hồn.
    Vui trong giấc ngủ bảo tồn,
    Sống trong tình Chúa, con ôm mộng lành.

    Nam Giao

  11. Thanh Nguyen says:

    CHẤP TAY HỨNG GIỌT ÂN TÌNH

    Âm thầm sâu lắng hồn tôi,
    Đêm về cô quạnh đơn côi thắm buồn.
    Niềm tin chí quyết bảo tồn,
    Người Ki-tô hữu hồng ân con Trời.

    Nhìn trời thăm thẳm cao vời,
    Vầng trăng trải thảm như mời đắm say.
    Cúi đầu thầm lặng như đầy
    Tâm tôi nỗi nhớ tình Thầy Giê-su.

    Dù đời bão tố mây mù,
    Thánh Thần phù trợ chăm tu sợ gì.
    Lời Thầy Chí Thánh khắc ghi,
    Thầy không bỏ mặt, mồ côi một mình.

    Chấp tay hứng giọt ân tình,
    Xin ơn tha thứ, bội tình vong ân.
    Tình yêu bến đợi âm thầm,
    Giê-su nhà Tạm thi ân đợi chờ.

    Lòng con vui sướng vô bờ,
    Tình thương của Chúa, hững hờ được sao!
    Ngập vui, lòng thấy nao nao,
    Tìm giờ tâm sự cất cao lời cầu

    Chợt hồn cảm nghiệm cơn mưa,
    Mắt mờ sóng lệ thân thưa Cha hiền.
    Về trong tim nhỏ theo liền,
    Cha thương con lắm triền miên mong chờ.
    Nam Giao

Leave a Reply to Thanh Nguyen Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>